Tần Thiên chỉ cảm thấy cơ thể như rơi vào một vòng xoáy khổng lồ, trời đất quay cuồng, ánh sáng ngũ sắc không ngừng chớp động trước mắt.
Chẳng biết đã qua bao lâu, khi khôi phục lại ý thức, hắn phát hiện mình vẫn đang đứng trên đài đá.
Cố Thanh Hàn đứng ngay bên cạnh, tấm ngọc bài dưới chân nàng vẫn cắm trong rãnh đá, chỉ có điều cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Hai người đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp, cứ cách vài bước lại thấy một gốc cổ thụ to lớn vài người ôm không xuể, chẳng rõ là giống cây gì.




